Tôi là một huấn luyện viên về Giao tiếp Bất bạo lực (NVC), một nhà tư vấn, hòa giải viên và người điều phối các quá trình quan hệ. Công việc của tôi bắt nguồn từ một trải nghiệm cá nhân sâu sắc về sự chuyển đổi: Tôi đã tiếp xúc với NVC trong một giai đoạn cuộc đời đầy đau khổ và mất phương hướng, khi tôi phải đối mặt với tác động của chứng nghiện và những tổn thương tinh thần trong gia đình mình.
Trong thời gian đó, đức tin Phật giáo là nguồn hỗ trợ thiết yếu, mang đến định hướng và phương pháp thực hành hàng ngày dựa trên trách nhiệm cá nhân, sự phụ thuộc lẫn nhau và khả năng chuyển hóa khổ đau. Khi khám phá ra Giao tiếp Bất bạo lực, tôi nhận thấy sự tương đồng sâu sắc giữa các nguyên tắc do Marshall Rosenberg phát triển và giáo lý Phật giáo: nhận thức về trạng thái nội tâm, lòng từ bi đối với bản thân và người khác, và sự lựa chọn có trách nhiệm trong cách ứng xử trong các mối quan hệ.
Đối với tôi, NVC đã trở thành nhiều hơn một mô hình giao tiếp—nó là một lối sống. Nó đã cung cấp cho tôi những công cụ thiết thực để kết nối với thế giới nội tâm của mình, để đón nhận những phần phản ứng thái quá của bản thân, và để nuôi dưỡng phẩm chất hiện diện bắt nguồn từ sự đồng cảm và nhận thức. Hành trình này vẫn tiếp tục cho đến ngày nay như một thực hành sống động và không ngừng phát triển.
Tôi hỗ trợ các cá nhân, nhóm và tổ chức trong quá trình phát triển cá nhân và mối quan hệ, đặc biệt chú trọng đến những bối cảnh mà sự đau khổ dữ dội hơn và các mối quan hệ đang gặp căng thẳng. Tôi làm việc trong các trường học, các cộng đồng nội trú dành cho người nghiện và các chương trình hỗ trợ gia đình. Trong những môi trường này, tôi áp dụng Giao tiếp phi bạo lực (NVC) như một công cụ thực tiễn để phòng ngừa, chăm sóc và chuyển đổi, với mục đích giúp giảm thiểu tái phát và hỗ trợ các quá trình nhận thức và trách nhiệm cá nhân.
Tôi kết hợp Giao tiếp Bất bạo lực với phương pháp Hệ thống Gia đình Nội tâm (IFS), tạo ra những không gian an toàn nơi mọi người có thể khám phá thế giới nội tâm của mình, nhận ra những nhu cầu sâu sắc hơn và phát triển những cách thức mới để kết nối với bản thân và người khác. Trọng tâm của tôi là hỗ trợ sự chuyển đổi vượt ra ngoài sự hiểu biết về mặt nhận thức, trở thành một trải nghiệm sống động và được tích hợp vào cuộc sống hàng ngày.
Tôi tin tưởng sâu sắc rằng giáo viên, nhà giáo dục và phụ huynh là những tác nhân quan trọng trong sự thay đổi xã hội. Vì lý do đó, một phần quan trọng trong công việc của tôi dành cho việc hỗ trợ người lớn trở thành những hình mẫu sống động về giao tiếp có ý thức, góp phần tạo ra môi trường giáo dục thấu cảm và hòa nhập hơn.
Ước mơ của tôi là mang NVC (Giao tiếp phi bạo lực) đến những nơi cần sự kết nối nhất—trường học, nhà tù và cộng đồng—cung cấp các công cụ giúp mọi người thoát khỏi những khuôn mẫu bất lực và phản ứng tiêu cực, đồng thời khám phá lại sức mạnh cá nhân của mình. Tôi mong muốn đóng góp, bằng "giọt nước mắt" của mình, vào việc xây dựng một nền văn hóa hòa bình dựa trên nhận thức, trách nhiệm cá nhân và lòng trắc ẩn.
Trong phương pháp giảng dạy của mình, tôi rất coi trọng trải nghiệm trực tiếp: đó không chỉ là việc học thuộc lòng các khái niệm, mà còn là việc sống và thể hiện phẩm chất hiện diện mà NVC (Giao tiếp phi bạo lực) mang lại. Tôi làm việc với các tình huống thực tế và những gì nảy sinh trong khoảnh khắc, hỗ trợ mọi người phát triển mối quan hệ chân thực với chính mình và người khác.
Điều tôi muốn mọi người biết về tôi là tôi luôn học hỏi mỗi ngày. Đối với tôi, NVC (Giao tiếp phi bạo lực) là một quá trình thực hành liên tục về nhận thức, thử nghiệm và những lựa chọn mới. Trong công việc của mình, tôi mang đến sự chân thành, sự dễ tổn thương và sự tôn trọng sâu sắc đối với con đường riêng biệt của mỗi người.
Sono trainer in Comunicazione Nonviolenta (CNV), counselor, mediatrice e facilitatrice di processi relazionali. Il mio lavoro nasce da un’esperienza personale profonda di trasformazione: ho incontrato la CNV in un momento della mia vita segnato dal dolore e dalla perdita di senso, mentre attraversavo l’impatto della dipendenza e della sofferenza mentale all’interno della mia famiglia.
In quel periodo, la mia fede buddista rappresentava un sostegno fondamentale, offrendo una direzione e una pratica quotidiana basata sulla responsabilità personale, sull’interdipendenza e sulla possibilità di trasformare la sofferenza. Quando ho incontrato la Comunicazione Nonviolenta, ho riconosciuto una profonda risonanza tra i principi sviluppati da Marshall Rosenberg e gli insegnamenti del Buddismo: la consapevolezza dei propri stati interiori, la compassione verso sé stessi e gli altri, e la scelta responsabile di come stare nelle relazioni.
La CNV è diventata per me molto più di un modello comunicativo: è una pratica di vita. Mi ha offerto strumenti concreti per entrare in relazione con il mio mondo interiore, accogliere le mie parti più reattive e sviluppare una qualità di presenza radicata nell’empatia e nella consapevolezza. Questo percorso continua ancora oggi, come pratica viva e in evoluzione.
Accompagno individui, gruppi e organizzazioni in percorsi di crescita personale e relazionale, con particolare attenzione ai contesti in cui la sofferenza è più intensa e le relazioni sono messe alla prova. Lavoro nelle scuole, nelle comunità residenziali per persone con dipendenze e nei percorsi di sostegno alle famiglie. In questi ambiti porto la CNV come strumento concreto di prevenzione, cura e trasformazione, con l’intento di contribuire a ridurre la recidiva e a sostenere processi di consapevolezza e responsabilità personale.
Integro la Comunicazione Nonviolenta con l’approccio Internal Family Systems (IFS), creando spazi sicuri in cui le persone possano esplorare il proprio mondo interiore, riconoscere i bisogni profondi e sviluppare nuove modalità di relazione con sé stesse e con gli altri. Il mio focus è sostenere una trasformazione che non sia solo comprensione cognitiva, ma esperienza vissuta e integrata nella quotidianità.
Credo profondamente che insegnanti, educatori e genitori siano agenti fondamentali di cambiamento sociale. Per questo, una parte importante del mio lavoro è dedicata alla formazione di adulti che possano diventare modelli viventi di una comunicazione consapevole, contribuendo alla costruzione di contesti educativi più empatici e inclusivi.
La mia aspirazione è portare la CNV nei luoghi in cui c’è maggiore bisogno di connessione — scuole, carceri, comunità — offrendo strumenti che aiutino le persone a uscire da dinamiche di impotenza e reattività e a riscoprire il proprio potere personale. Desidero contribuire, con la mia “goccia”, alla costruzione di una cultura di pace fondata sulla consapevolezza, sulla responsabilità individuale e sulla compassione.
Nel mio modo di insegnare, do grande valore all’esperienza diretta: non si tratta solo di apprendere concetti, ma di vivere e incarnare la qualità della presenza che la CNV propone. Lavoro a partire da situazioni reali e da ciò che emerge nel momento, sostenendo le persone nello sviluppare una relazione autentica con sé stesse e con gli altri.
Ciò che desidero che le persone sappiano di me è che continuo ogni giorno a imparare. La CNV, per me, è una pratica continua fatta di consapevolezza, tentativi e nuove scelte. Porto nel mio lavoro autenticità, vulnerabilità e un profondo rispetto per il cammino unico di ogni essere umano.