Tôi vô cùng biết ơn vì đã gặp Marshall vào năm 1996. Khi đó, tôi đang làm việc tại Đại học Semmelweis ở Budapest, điều phối các hội thảo về tâm lý học y khoa, và là một người mẹ đơn thân của một bé gái mang hai dòng máu Hungary và Ghana. Phương pháp NVC của Marshall đã giúp tôi chuyển hóa một số kiến thức của mình thành hành động thực tiễn. Dần dần, tôi bắt đầu nhận ra rằng sự đồng cảm không phải là một khái niệm, không phải là một lý thuyết, mà là một sự hiện diện.
Sống trọn vẹn với bản thân và với những gì đang hiện hữu, sống trọn vẹn với người khác và chấp nhận một cách triệt để những gì đang có. Từ đó, tôi theo đuổi NVC, hay nói đúng hơn là NVC đã theo tôi, nhưng chắc chắn nó đã trở thành một phần cuộc sống của tôi. Nó trở thành nền tảng cho các hoạt động chuyên môn và cả cuộc sống riêng tư của tôi.
Là một người mẹ đơn thân, tôi đã có thể nuôi dạy con gái mình theo một cách lành mạnh, nghĩa là sự toàn vẹn về thể chất, tinh thần, trí tuệ, tâm hồn và tâm linh. Theo tôi, những thay đổi xã hội bắt đầu từ chính bản thân mình, từ sự toàn vẹn và bình an nội tâm. Tôi thích gặp gỡ mọi người trong các cuộc trò chuyện riêng tư và cả trong các nhóm nhỏ.
Những chủ đề thường xuyên xuất hiện trong các cuộc họp đó:
- Kết nối với đối tác
- Kết nối với một đứa trẻ
- Liên quan đến bệnh tật
- Kết nối với sự hân hoan và lòng biết ơn, hay nói cách khác: Hãy trân trọng những gì bạn đang có
- Sự kết nối với nỗi đau buồn và sự kết nối với sự thân mật và tình dục
Tôi rất tò mò về những gì chúng ta có thể cùng nhau làm để tạo ra một cuộc sống vui vẻ, một sự kết nối trọn vẹn và thỏa mãn cả bên trong lẫn bên ngoài, vậy làm thế nào để luôn giữ được sự tò mò và kiên nhẫn?.