Hành trình của tôi với Giao tiếp Phi bạo lực (NVC) bắt đầu vào năm 2017, giữa tâm bão cuộc đời: ly hôn và tan vỡ gia đình với bốn đứa con. Trong giai đoạn tổn thương sâu sắc đó, tôi gặp NVC như một người tìm thấy phao cứu sinh khi đang vật lộn để giữ đầu mình nổi trên mặt nước. Rất nhanh chóng, tôi cảm nhận được phương pháp này có thể thay đổi sâu sắc cách nhìn nhận cuộc sống của tôi và kết nối tôi với nhân loại.
Ba hiểu biết sâu sắc đã đánh dấu sự khởi đầu của tôi:
- Tôi có nhu cầu.
- Suy nghĩ của tôi không phải là cảm xúc của tôi.
- Tôi chịu trách nhiệm về những gì tôi cảm thấy.
Những nền tảng này đã khơi dậy một cơn địa chấn nội tâm thực sự và mở ra một con đường chuyển hóa, giúp tôi sống động hơn, tự do hơn và hòa hợp hơn với chính mình. Dần dần, cách sống mới này đã tìm được chỗ đứng trong các mối quan hệ và môi trường xung quanh tôi. Tôi đã khám phá ra một cách kết nối khác: chân thực hơn, tôn trọng hơn, và nuôi dưỡng hơn.
Qua nhiều năm, tôi đã tìm thấy — và xây dựng — một cộng đồng học tập, thực hành và hỗ trợ. Nó đã nâng đỡ tôi, truyền cảm hứng cho tôi, nuôi dưỡng tôi… và đổi lại, cho tôi cơ hội để chia sẻ.
Vốn đã là một chuyên gia đào tạo giao tiếp, vai trò của tôi tự nhiên tiếp tục hướng đến mong muốn chia sẻ NVC một cách chân thực. Chính nhờ sự chia sẻ này mà NVC đã bén rễ trong cuộc sống của tôi, vượt ra ngoài trải nghiệm cá nhân. Chứng chỉ đối với tôi dường như là một bước đi tự nhiên: một cách để trân trọng những gì tôi đã nhận được và truyền lại cho người khác.
Ngày nay, với tư cách là một huấn luyện viên độc lập, tôi cảm thấy mình có đủ năng lực và phẩm chất để tiếp tục truyền tải điều này. Tôi đặc biệt quan tâm đến các mối quan hệ vợ chồng và gia đình thông qua các buổi hội thảo thực hành, và tôi cũng có cơ hội làm việc trong các lĩnh vực y tế, giáo dục, tâm lý xã hội và nhà tù.
Trong những không gian này, tôi muốn tiếp tục mở ra những con đường chuyển đổi - cả về mặt cá nhân lẫn tập thể.
Mon chemin avec la Communication NonViolente a commencé en 2017, au cœur d’une tempête personnelle : mon divorce et l’éclatement d’une famille avec quatre enfants. Dans cette période de grande vulnérabilité, j’ai rencontré la CNV un peu comme on trouve une bouée quand on lutte pour garder la tête hors de l’eau. Très vite, j’ai senti combien cette approche pouvait transformer ma vision de la vie et me relier profondément à l’humanité.
Trois prises de conscience ont marqué mes débuts :
- J’ai des besoins.
- Mes pensées ne sont pas mes sentiments.
- Je suis responsable de ce que je ressens.
Ces fondations ont provoqué un véritable tremblement intérieur et ouvert un chemin de transformation qui m’a rendue plus vivante, plus libre et plus alignée avec moi-même. Peu à peu, cette nouvelle manière d’être s’est invitée dans mes relations et mon environnement. J’ai découvert une autre façon d’être en lien : plus authentique, plus respectueuse, plus nourrissante.
Au fil des années, j’ai trouvé — et construit — une communauté d’apprentissage, de pratique et de soutien. Elle m’a portée, inspirée, nourrie… et offert l’opportunité, à mon tour, de transmettre.
Déjà formatrice en communication, mon rôle a naturellement trouvé sa continuité dans l’élan de partager la CNV avec authenticité. C’est dans ce partage qu’elle s’est enracinée dans ma vie, au-delà de ma propre expérience. La certification m’est apparue comme une étape naturelle : une manière d’honorer ce que j’ai reçu et de le transmettre à mon tour.
Aujourd’hui, comme formatrice indépendante, je me sens légitime et équipée pour poursuivre cette transmission. Je garde une sensibilité particulière pour les liens de couple et de famille, à travers des ateliers de pratique, et j’ai aussi la chance d’intervenir dans des milieux de la santé, de l’éducation, psychosociaux et pénitentiaires.
C’est dans ces espaces que je souhaite continuer à ouvrir des voies de transformation, à la fois individuelles et collectives.