Chuyển đến nội dung chính

Việc áp dụng mô hình giao tiếp phi bạo lực có tác động như thế nào đến sự phát triển của lòng đồng cảm?

Tổng quan về nghiên cứu và kết quả

Luận văn thạc sĩ của Juncadella, Carme Mampel bằng tiếng Anh (2013)
Đại học Sheffield

Bối cảnh: Giao tiếp phi bạo lực© (NVC) được phát triển bởi Tiến sĩ Marshall B. Rosenberg nhằm thúc đẩy các mối quan hệ nội tâm và liên cá nhân dựa trên lòng trắc ẩn, sự hợp tác và sự quan tâm. Nó đã được áp dụng trong nhiều môi trường khác nhau như trường học, bệnh viện, nhà tù và trong các hệ thống tư pháp phục hồi. Mặc dù NVC như ngày nay đã xuất hiện từ các nghiên cứu từ những năm 1960, nhưng các nghiên cứu về tác động của mô hình này chỉ bắt đầu từ những năm 1990 (Steckal, 1994). Bài đánh giá có hệ thống này nhằm mục đích đánh giá các nghiên cứu đã được thực hiện cho đến nay về NVC và những phát hiện của nó liên quan đến sự phát triển lòng đồng cảm.

Phương pháp nghiên cứu: Chúng tôi đã tiến hành tìm kiếm các bài báo, báo cáo và luận văn, bằng bất kỳ ngôn ngữ nào, về các nghiên cứu thực nghiệm về giao tiếp phi bạo lực (NVC) thông qua các cơ sở dữ liệu điện tử (chủ yếu là ERIC, PsychINFO và ASSIA) và tham vấn tích cực với các chuyên gia.

Kết quả: Từ 2634 trích dẫn, mười bốn nghiên cứu đã được xác định, trích dẫn mười ba thí nghiệm, đáp ứng các tiêu chí lựa chọn. Các nghiên cứu này cho thấy sự không đồng nhất về phương pháp và thước đo, nghĩa là không thể thực hiện phân tích tổng hợp. Tám trong số các nghiên cứu này đánh giá kết quả của các hội thảo có mục đích, và năm nghiên cứu đánh giá tác động của NVC trong các tình huống thực tế. Cả năm nghiên cứu này đều được thực hiện tại các cơ sở giáo dục. Chỉ có hai nghiên cứu trùng khớp về việc sử dụng hai thước đo đã được kiểm chứng. Các nghiên cứu còn lại sử dụng các thước đo và công cụ khác do nhà nghiên cứu tự thiết kế. Việc lựa chọn người tham gia không ngẫu nhiên, thiếu báo cáo và số lượng người tham gia ít là những thiếu sót chính được quan sát thấy trong các nghiên cứu.

Kết quả về phát triển khả năng thấu cảm đều tích cực trong tất cả các nghiên cứu ngoại trừ hai nghiên cứu. Các kết quả tích cực khác liên quan đến việc tăng cường kỹ năng giao tiếp, cải thiện các mối quan hệ, giảm xung đột cũng như hình thành những quan niệm và cách thức mới để giải quyết xung đột.

Kết luận: Những kết quả đầy hứa hẹn về hiệu quả của NVC đối với sự phát triển lòng đồng cảm, cùng với các kết quả khác, cần được xác nhận bằng các nghiên cứu sâu hơn với thiết kế mạnh mẽ hơn và các biện pháp phù hợp hơn. Một hạn chế rõ ràng trong các nghiên cứu được đưa vào, cũng như các bài đánh giá khác về chủ đề này (Butters, 2010; Lam et al., 2011 và Stepien & Baernstein, 2006), là sự không phù hợp giữa các cấu trúc của mô hình và các biện pháp đo lường lòng đồng cảm đã được kiểm chứng, được phát triển vào những năm 1980. Cần phải tạo ra và kiểm chứng các công cụ cập nhật mới, như công cụ do Steckal (1994) phát triển, để đánh giá tính đặc hiệu của mô hình NVC.