Việc rèn luyện kỹ năng giao tiếp phi bạo lực giúp tăng cường sự đồng cảm ở sinh viên điều dưỡng hệ cử nhân
Một nghiên cứu kết hợp nhiều phương pháp
Bối cảnh: Giao tiếp không hiệu quả giữa các thành viên trong nhóm chăm sóc sức khỏe có liên quan đến việc giảm nỗ lực hợp tác và kết quả bất lợi cho bệnh nhân. Tác động của sự đồng cảm đến sự hợp tác với đồng nghiệp và tương tác với bệnh nhân đã được chứng minh trước đây. Tuy nhiên, các nghiên cứu vẫn chưa đo lường tác động của Giao tiếp phi bạo lực (NVC) đến sự đồng cảm ở sinh viên điều dưỡng.
Mục đích: Mục đích của nghiên cứu kết hợp phương pháp định tính và định lượng này là để kiểm tra một can thiệp giao tiếp (NVC) với sinh viên điều dưỡng hệ cử nhân nhằm xem xét tác động của nó đến sự đồng cảm.
Phương pháp: Thiết kế nghiên cứu kết hợp phương pháp định lượng và định tính trên một nhóm duy nhất, sử dụng chỉ số phản ứng tương tác giữa các cá nhân (IRI) để đo lường sự đồng cảm. t được tính toán để so sánh điểm trung bình trước và sau can thiệp. Phân tích phương sai một chiều (ANOVA) được sử dụng để kiểm tra sự khác biệt giữa các nhóm. Phương pháp diễn giải được sử dụng để phân tích dữ liệu định tính thu thập được thông qua nhật ký trong quá trình đào tạo và các nhóm thảo luận ngay sau và 2 năm sau can thiệp.
Kết quả/Phát hiện: Kết quả định lượng cho thấy sự gia tăng về khả năng đồng cảm (từ 69,1 lên 71,4, p = 0,037) sau khóa huấn luyện. Phân tích định tính chứng minh tác động tích cực của NVC trong việc đồng cảm với bản thân và người khác. Tác động lâm sàng đặc biệt được ghi nhận khi làm việc với bệnh nhân tâm thần.
Kết luận: Việc tích hợp giao tiếp phi bạo lực (NVC) vào giáo dục điều dưỡng có thể giúp ngăn ngừa những khó khăn trong tương lai khi sinh viên theo đuổi sự nghiệp điều dưỡng. Cần nghiên cứu thêm để nắm bắt được tác động lớn hơn mà NVC có thể mang lại cho các điều dưỡng viên và sinh viên điều dưỡng.