Tác động của chương trình giáo dục về sự đồng cảm dựa trên giao tiếp phi bạo lực đối với sinh viên điều dưỡng
Một nghiên cứu thí điểm bán thực nghiệm
Nghiên cứu này nhằm mục đích phát triển và kiểm tra hiệu quả của một chương trình giáo dục về giao tiếp phi bạo lực và sự đồng cảm, dựa trên mô hình đồng cảm tuần hoàn về lòng tự trọng, khả năng đồng cảm, mối quan hệ giữa cá nhân và năng lực giao tiếp dành cho sinh viên điều dưỡng. Đối tượng tham gia là sinh viên năm nhất ngành điều dưỡng đến từ hai trường cao đẳng khác nhau ở Hàn Quốc.
Có 62 người tham gia: 32 người thuộc nhóm thực nghiệm và 30 người thuộc nhóm đối chứng. Nhóm thực nghiệm tham gia sáu buổi học, mỗi buổi 120 phút. Các buổi học dựa trên nội dung giao tiếp bất bạo lực và sử dụng các phương pháp giảng dạy như bài giảng, thuyết trình, hoạt động cá nhân, hoạt động nhóm, đóng vai, bài tập và nhật ký phản ánh. Dữ liệu được phân tích bằng phần trăm, kiểm định χ², kiểm định chính xác Fisher và kiểm định t độc lập giữa hai nhóm bằng chương trình SPSS 24.0. Kết quả cho thấy có sự gia tăng đáng kể về lòng tự trọng (t = 4,06, p< 0,001), khả năng đồng cảm (t = 5,22, p < 0,001), mối quan hệ giữa các cá nhân (t = 5,14, p < 0,001) và năng lực giao tiếp (t = 5,27, p < 0,001) ở nhóm thực nghiệm so với nhóm đối chứng.
Do đó, một chương trình giáo dục về giao tiếp phi bạo lực dựa trên mô hình đồng cảm tuần hoàn được kỳ vọng sẽ hữu ích cho giáo dục nhân văn và xã hội trong chương trình đào tạo điều dưỡng. Hơn nữa, nó có thể nâng cao năng lực điều dưỡng của con người dựa trên sự đồng cảm đa chiều trong môi trường lâm sàng.